"Dậy Mà Đi" của VC


Bài  thơ Dậy Mà Đi của Tố Hữu làm năm 1941 in trong tập thơ Từ Ấy, xuất bản năm 1946. Tôn Thất Lập lấy bốn câu đầu tiên của bài thơ này để phổ nhạc thành bài hát Dậy Mà Đi và ký tên là Nguyễn Xuân Tân. Nguyễn Xuân Tân cũng là bút hiệu của Tôn Thất Lập khi cộng tác với tờ báo đối lập Hành Trình, xuất bản ở Sài Gòn vào thập niên 60. Hành Trình bị rút giấy phép và đóng cửa, rồi báo Đất Nước ra đời nối tiếp Hành Trình. Dậy Mà Đi được Tôn Thất Lập sáng tác khoảng năm 1966 hay 67, thời gian biến động chính trị ở miền Nam,  trước khi xảy ra biến cố Mậu Thân, quân cộng sản miền Bắc tiến hành cuộc Tổng Công Kích xâm lăng vào các thành phố Miền Nam trong những ngày Tết hưu chiến đầu năm.

Tôn Thất Lập hiện đang là Phó Chủ tịch Hội Âm nhạc thành phố HCM, Phó Chủ tịch Hội nhạc sĩ Việt Nam và là Tổng Biên tập Tạp chí Âm nhạc Việt Nam.

Bài thơ Dậy Mà Đi của nhà thơ cộng sản Tố Hữu, nguyên văn như sau:

Dậy mà đi! Dậy mà đi!
Đừng tiếc nữa, can chi mà tiếc mãi ?
Ai chiến thắng mà không hề chiến bại
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi  lần ?
Huống đường đi còn lắm bước gian truân
Đây chưa phải trận sau cùng chiến đấu!
Thì đứng dậy, xoa tay và tự bảo:
Chỉ còn đây sức lực hãy còn đây!
Lòng không nghèo tin tưởng ở tương lai
Chân có ngã thì đứng lên, lại bước.
Thua ván này, ta đem bầy ván khác,
Có can chi, miễn được cuộc sau cùng
Dậy mà đi, hy vọng sẽ thành công
Rút kinh nghiệm ở bao lần thất bại:
Một lần ngã là một lần bớt dại
Để thêm khôn một chút nữa trong người.
Dậy mà đi, hỡi bạn dân nghèo ơi!
(Tháng 5-1941)

Tôn Thất Lập đã phổ thành bài hát, với lời như sau:

Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Ai chiến thắng không hề chiến bại?
Ai nên khôn không khốn một lần?
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Đừng tiếc nữa can chi khóc mãi.
Dậy mà đi núi sông đang chờ.
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Bao nhiêu năm qua dân ta sống không nhà.
Bao nhiêu năm qua dân ta chết xa nhà.
Dậy mà đi. Dậy mà đi.
Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi!

Bài hát Dậy Mà Đi đã được lực lượng hoạt động nội thành của cộng sản Việt Nam khai thác mạnh mẽ, thổi lên cùng với các phong trào khuấy rối xã hội miền Nam như phong trào sinh viên đòi đại học tự trị; phụ nữ "đòi quyền sống"; Phật Giáo  đòi "hòa bình"; Công Giáo đòi cải thiện chế độ lao tù; chính trị gia  đòi đối lập, báo chí đòi tự do ngôn luận,... rồi chống tham nhũng, chống độc tài, chống xâm lược và chống tay sai,...Sau lưng các phong trào "hòa bình" ấy là các cán bộ cộng sản thuộc Mặt Trận Thống Nhất Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam, hay còn gọi là Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam; do đảng CSVN dựng lên. Mặt Trận này thành lập Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam, là chiêu bài lường gạt nhân dân Việt Nam và thế giới. Cuối cùng, cộng sản miền Bắc đã cưỡng chiếm miền Nam bằng vũ lực, vào ngày 30 tháng Tư năm 1975.

Tôn Thất Lập đích thị là 1 cán bộ tuyên huấn cộng sản

Tôn Thất Lập là sinh viên khóa 3 Sư Phạm thuộc đại học Huế, là một cán bộ hoạt động nội thành. Cuối thập niên 60, Tôn Thất Lập được đưa vào Sài Gòn với lý do lấy vài lớp ở trường Luật, nhưng mục tiêu là để tăng cường cho sinh hoạt tại Sài Gòn của phong trào SinhViên Tranh Đấu, với Hội Liên Hiệp Thanh Niên Sinh Viên Học Sinh Giải Phóng làm hậu thuẫn. Hội này là do Đoàn Thanh Niên cộng sản HCM đẻ ra để thu nạp đoàn viên trước khi đưa vào thành đảng viên cộng sản. Cùng thời với Tôn Thất Lập là các sinh viên Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Phạm Xuân Tể, Trần Luyến, Nguyễn Minh Triết... (Nguyễn Minh Triết là chủ tịch nhà nước CSVN hiện nay.) Rồi Tôn Thất Lập vào bưng, được đưa ra Hà Nội dự khóa huấn luyện tuyên huấn, sau đó trở về phục vụ trong Chính Phủ Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam. Năm 1974, Tôn Thất Lập được đưa sang Pháp và hoạt động cùng với sinh viên theo cộng sản ở thành phố Paris, và xâm nhập Tổng Hội Sinh Viên Paris.

Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975 Tôn Thất Lập trở về nước, tiếp tục hoạt động trong ngành tuyên huấn, hội Âm Nhạc Giải Phóng và Hội Nhạc Sĩ Việt Nam cho đến hôm nay.

Những lời ca mang toàn ý nghĩa phục vụ đường lối tiến hành chiếm miền Nam bằng vũ trang của Cộng sản nằm trong nhạc của Tôn Thất Lập, là người rất thuần bản chất cộng sản. Cao điểm là bài hát "Hát Cho Dân Tôi Nghe" được sáng tác vào năm 1967, Hát Cho Dân Tôi Nghe cũng là tên gọi phong trào của thanh niên cộng sản vào cuối thập niên 60 đầu 70:

Hát cho dân tôi nghe, tiếng hát tung cờ ngày nào.
Hát cho đêm thiên thu, lửa cháy bên trại giặc thù.
Hát âm u trong đêm, muôn cánh tay đang dậy lên.
Hát cho anh công nhân, xiềng xích như mây tan hoang.
Hát cho anh nông dân, bỏ cày theo tiếng loa vang.

Tôn Thất Lập thôi thúc thanh niên miền Nam xuống đường chống chính phủ: "Sinh viên học sinh phải chọn văn nghệ làm vũ khí đấu tranh", với chiêu bài "chống Mỹ cứu nước". Sang đến Paris, Tôn thất Lập mang theo công tác gieo mầm "chống Mỹ" trong giới sinh viên Việt Nam ở Âu Châu, hòa nhập với phong trào phản chiến lan tràn khắp nơi trên thế giới. Bên trong Việt Nam là một xã hội rối bời do những hoạt động khuấy rối của đảng cộng sản Việt Nam, bên ngoài là làn sóng phản đối chiến tranh do cộng sản quốc tế yểm trợ, cuối cùng miền Nam mất vào tay cộng sản.

Hiện nay, đảng cộng sản Việt Nam đến lúc cần đến sự tiếp tay của thanh niên và trí thức hải ngoại trở về "xây dựng tổ quốc", "đồng hành với dân tộc", nên một lần nữa lại đưa các cán bộ tuyên huấn ra hải ngoại. Bắt đầu từ cuối thập niên 90, Tôn Thất Lập cùng với đoàn giao lưu văn hóa đã lên đường sang Âu Châu phát động phong trào "Về Nguồn", "xây dựng Tổ Quốc", "xóa bỏ hận thù",... Ở quê nhà, bài hát Dậy Mà Ði lại được vang lên khắp nơi. Các cán bộ xung kích thời "kháng chiến chống Mỹ" lại được sử dụng như một mũi xung kích mới, là cất lên "lời réo gọi của Tổ Quốc",... Năm 2001, dĩa hát Dậy Mà Ði được xuất bản với những bài hát được sáng tác thời sinh viên xuống đường chống chính phủ miền Nam. Phong trào hát lại những bài hát này được phổ biến tích cực cho đến hôm nay, đảng lặp lại không khí "Hát Cho Ðồng Bào Tôi Nghe" qua các chương trình văn nghệ "Ðêm Nhạc Tôn Thất Lập", "Những Bài Ca Không Quên",... Tháng Tư năm 2005, các "chiến sĩ xung kích" của thập niên 60, 70 đã họp mặt tại Huế và Sài Gòn với Lê Văn Nuôi, Huỳnh Tấn Mẫm, Trần Quang Long, Trần Triệu Luật, Tôn Thất Lập, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Miên Ðức Thắng,... Sang đến năm 2006, 2007 cũng có nhiều chương trình văn nghệ trên sân khấu đại học, truyền hình, truyền thanh,... tiếp tục diễn ra và Dậy Mà Ði được sử dụng rất nhiều.

 

Muốn đánh Trung cộng thì phải diệt Việt cộng. Muốn diệt Việt cộng thì phải dẹp Việt gian.           lyhuong.net@gmail.com