“Đất lạ" và “Ruột Đau Chín Chiều” - Trần Văn Giang

 

Giới thiệu hai cuốn sách của tác giả

Trần Văn Giang





“Đất lạ” - Gồm 31 bài, dầy 300 trang ghi lại các khó khăn của ngưòi Việt tị nạn CS đang sống trên các vùng đất tạm dung ở hải ngoại.

Từ người Việt tị nạn - Đổi đời – Ly dị,  về Việt Nam lấy vợ - Sửa sắc đẹp - Thi hoa hậu - Chuyện trong tuần - Cờ bạc - Cái tên xấu - Thầy trò - Tự đào huyệt bằng răng – Viagra - Biết rồi khổ lắm nói mãi - Chuyện ăn - Chuyện mặc  - Chuyện ngủ -  Chuyện quên - Chuyện buồn - Con gái - Gian lận - Tử vi đẩu số - Chửi - Chí Phèo tân thời - Hạnh phúc và đau khổ - Mê tín dị đoan - Văn hóa lá cải - Bún bò Huế - Tóc áo thôi bay - Đêm gác trọ (thơ) - Ngày xuân gặp bạn (thơ) - Việt Nam quê hương ngạo nghễ.

 

 

“Ruột Đau Chín Chiều” - Gồm 35 bài, dầy 300 trang, ghi lại những cảm nghĩ của một người Việt tị nạn CS sống ở hải ngoại nhìn về hiện tình đất nước Việt Nam.

Kha Tư Giáo - Đi thăm chồng - Nhớ lời Bác dậy – Trí thức thiên tả - Tự hào dân tộc - Đọc bài thơ  Nguyên Tiêu của HCM - Nói láo như vẹm - Cấm đái bậy - Quốc ca và các tác dụng phụ - Rớt mồng tơi - Giả hay thật - Nói dối - Thói hư tật xấu của người mình - Thử bàn lại một vài vấn đề Khổng giáo - Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi - Hèn hay hùa - Chửi mất gà - Văn hóa cạn chén - Năm Chó nói chuyện Chó - Năm Hợi nói chuyện thịt heo - Ngụ ngôn năm Chuột - Như Trâu - Cao Hồ cốt - Sến và Mari Sến - Con số 13 - Nguồn gốc danh từ Sài gòn - Cười ra nước mắt - Bảng đối chiếu từ ngữ - Ngày về thăm quê hương (thơ) - Giấy chứng nhận người - Lưng em sau làn áo mỏng - Đảng ta đang loay hoay - Tống cựu nghinh tân.


* Giá mỗi cuốn sách

Trong Hoa Kỳ: US$18.00 (gồm cả cước phí)
Ngoài Hoa kỳ : US$24.00 (gồm cả cước phí)

* Gía trọn bộ 2 cuốn

Trong Hoa Kỳ:  US$30.00 (gồm cả cước phí)
Ngoài Hoa kỳ :  US$42.00 (gồm cả cước phí)

* Xin gởi Chi phiếu / Money order đến:

Tran Van Giang
P.O. Box 2811
Orange, CA 92869 -  USA

* Mọi liên lạc hoặc thắc mắc xin gởi điện thư qua địa chỉ email sau đây:
This email address is being protected from spambots. You need JavaScript enabled to view it.


---



Hai Lời tựa sách

 

1- Lời tựa cuốn “Đất Lạ”

Không có sự sợ hãi, kinh hoàng nào hơn sự sợ hãi, kinh hoàng của một đứa trẻ bị lạc mẹ trong viễn ảnh sẽ không bao giờ thấy lại người mẹ hiền.  Kể từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, người dân Việt Nam tị nạn cộng sản trôi dạt trên các vùng đất lạ trên thế giới cũng mang cái tâm trạng kinh hoàng này; nhưng trong một hoàn cảnh mà không gian và trạng huống có kích thước rộng lớn, thê thảm hơn rất nhiều...

Đất lạ thật ra đối với người dân Việt tị nạn CS chỉ là một phần của sự kinh hoàng. Mỗi ngày, mỗi giờ người dân Việt tị nạn ở hải ngoại còn phải chập chững, lúng túng đối phó với hàng trăm vấn đề hoàn toàn xa lạ với mình như: ngôn ngữ, người bản xứ, văn hóa, khí hậu, địa thế, thực phẩm, nghề nghiệp, liên hệ tình cảm… 

Những bài viết trong tập ký sự này ghi lại nhiều hoàn cảnh và cách hành xử - tốt cũng có, xấu cũng có…  của những người con tị nạn CS bị lạc mất mẹ Việt Nam. 

Tác giả,  đã bắt đầu vào tuổi lục tuần, xin mạn phép được cống hiến đọc gỉa những quan sát, phân tích và nhận xét (đôi khi rất chủ quan, phiến diện) các vấn đề khó khăn của cuộc sống hàng ngày với mục đích không phải để dậy đời mà can đảm thẳng thắn nói lên những cái đáng lẽ chỉ nên giữ kín ở đáy lòng để hy vọng sẽ đóng góp một chút ý kiến xây dựng, một ít luận bàn phần lớn dựa theo tâm lý thông thường; cũng để hy vọng là những người con tị nạn, đồng thuyền, sẽ cùng nhau gìn giữ lại những cái gì tốt để sống và nhìn lại những sai sót của chính mình và của  những người chung quanh để tránh không phải lập lại những cái đáng tiếc, ngoài ý muốn… 

Đây là những lời vắn tắt và mạo muội, và xin để cho các bài viết trong các trang kế tiếp có cơ hội trình bày cái hoài bão thầm kín và sâu xa của người viết….

Xin chân thành cảm tạ sự quan tâm và thời giờ cho cuốn sách nhỏ bé này.

“Hãy cố yêu người mà sống
Lâu rồi đời mình cũng qua…”
(Bài không tên số 5 – Vũ Thành An)


Thân mến,

Trần Văn Giang
(Orange County - Tháng Giêng năm 2010)



2- Lời tựa cuốn “Ruột Đau Chín Chiều”


“Chiều chiều ra đúng ngõ sau
Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều…”
(Ca dao)

Tôi sinh ra tại miền Bắc Việt Nam.  Năm 1954, gia đình tôi đã vội vã di cư vào Nam, bỏ lại tất cả tài sản, ruộng vườn, mồ mả tổ tiên, ông bà.  Cả gia đình gồm cha mẹ và 4 con thơ chỉ có đem theo vỏn vẹn một cái va-li quần áo cũ; Rồi lại một lần nữa, năm 1975, chính bản thân tôi lại phải bỏ lại bố mẹ, anh em, tương lai… vượt biển đến Phi luật tân với duy nhất một bộ quần áo đang mặc trên người – Cả hai lần “chạy lấy người” cũng chỉ vì một lý do: không chấp nhận cộng sản / không thể sống dưới chế độ cộng sản. 

Hôm nay, đã vào tuổi lục tuần, khi tóc đã bắt đầu điểm muối tiêu, tôi vẫn thường hay đứng ở sân sau nhà mỗi chiều chiều, nhìn về quê hương Việt Nam xa xôi để ôn lại các kỷ niệm đầy nước mắt của quá khứ; rồi nhìn vào hoàn cảnh tị nạn cộng sản, nhìn vào hiện trạng của quê hương mà không khỏi bùi ngùi, nuối tiếc, oán hận và mơ ước…

Những bài viết trong quyển sách này là một góp nhặt nho nhỏ, qua thời gian, ghi lại những bùi ngùi, nuối tiếc, oán hận và mơ ước…  này.  

Mong rằng quí vị đọc giả tìm thấy ở đây, qua lời văn mộc mạc, thực tế - nói như thế nào viết ra y như vậy! - một chút ít gì gọi là “tương lân” trong suốt giai đoạn oan trái của bản thân, biến chuyển tang thương của đất nước và rồi cùng nhau hy vọng:

“Còn trời còn đất còn non nước
Có lẽ ta đâu mãi thế này…”
(Quân tử cố cùng – Nguyễn Công Trứ)

Riêng đối với kinh nghiệm sống với chủ nghĩa cộng sản, theo tôi, qua thời gian, đã có một chân lý rõ rệt như ban ngày là:

Chính sách cộng sản là một tai họa vô tiền khoáng hậu đã xẩy đến cho nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam trong suốt chiều dài lịch sử 4000 năm lập quốc. 

Nói về tai họa cộng sản không thì có cơ man nào kể cho hết.  Tôi thấy không có gì cụ thể và đích thực hơn là đọc lại những nhận xét của chính con người cộng sản. 

Sau đây mời quí vị đọc giả đọc một nhận định mà tôi có lẽ chỉ dùng nó để thay cho lời tựa của quyển sách này là đủ rồi.  Đó lời nói của ông Boris Yeltsin, cựu đảng viên cao cấp của đảng cộng sản Liên sô, cựu Tổng thống của Cộng hòa Liên sô (sau khi Liên bang Sô viết giải thể đảng cộng sản Liên sô) mà tôi xin mượn ở đây như là một bằng chứng sống:

(nguyên văn)

“Our country has not been lucky.  Indeed, it was decided to carry out this Marxist experiment on us – fate pushed us is precisely this direction.  Instead of some country in Africa, they began this experiment with us.  In the end we proved that there is no place for this idea.  It simply pushed us off the path the world’s civilized countries have taken.  This is reflected today, when 40 percent of the people are living below the poverty level and, moreover, in constant humiliation when they receive produce upon presentation on ration cards.  This is a constant humiliation, a reminder every hour that you are a slave in this country.”

Boris Yeltsin (In a speech to a meeting of Democratic Russia, June 1, 1991)

tạm lược dịch

“Đất nước của chúng ta thật kém may mắn.  Thực ra, đất nước này đã thử nghiệm thuyết cộng sản – và định mệnh đã đưa đẩy đất nước chúng ta vào đúng cái chiều hướng (oan nghiệt) này.  Đáng lẽ ra thuyết cộng sản phải được dùng cho các quốc gia (kém mở mang) ở Phi châu (?), thì (ngược lại) nó lại được đem áp dụng cho đất nước của chúng ta.  Đến ngày hôm nay, chúng ta đã chứng minh rõ ràng là đất nước chúng ta không bao giờ nên có cái lý thuyết (cộng sản tai hại) này.  Thuyết cộng sản đã đẩy chúng ta ra ngoài con đường tiến hóa mà các quốc gia văn minh trên thế giới đang đi.   Ngày hôm nay nhìn lại, khi 40 phần trăm dân chúng (Liên sô) đang sống ở  mức độ bần cùng, hơn thế nữa, hàng ngày họ đã phải ngửa tay xin nhận tem phiếu (của đảng và nhà nước) cho tất cả các vật dụng (và thực phẩm) trong sự nhục nhã triền miên.  Sự nhục nhã vô cùng tận này, nhắc nhở cho chúng ta biết từng giờ từng phút: chúng ta là những nô lệ trong chính đất nước của chúng ta.”

Boris Yeltsin
(Trích trong diễn văn đọc tại một buổi “mít tinh” của Cộng hòa Liên sô vào ngày 1 tháng 6 năm 1991).

Bây giờ chúng ta chỉ thay thế hai chữ “our country,” hay hai chữ “this country,” bằng  hai chữ “Việt Nam” thì còn có gì thích đáng hơn!  Sự mô tả và so sánh phải đúng đến 100 phần trăm.

Thân mến,

Trần văn Giang
(Orange County - Tháng Giêng năm 2010)

 

---

 

Những bài viết của Trần Văn Giang đăng trên Ly Hương:

 

Số độc giả đang đọc

We have 17 guests and no members online

Số trang đã đọc

Articles View Hits
1334575