Người lính không có số quân

Tối đó, tôi dẫn Đại đội tới điểm đóng quân đêm, đây là ngày đầu tiên tôi nắm Đại đội, sáng nay có cuộc bàn giao ở Tiểu đoàn, người Đại đội trưởng tiền nhiệm, cũng là khóa đàn anh của tôi, có sự vụ lệnh đi học khóa quân chánh.

Năm Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Chiến Tranh Việt Nam

Tình hình vào hạ tuần tháng 4-75 biến chuyển dồn dập. Áp lực địch ở mặt trận phía Đông ngày càng nặng, tôi được Quân Đoàn tãng cường Trung Đoàn 8/SĐ5BB do Trung Tá Nguyễn Bá Mạnh Hùng chỉ huy. Lực lượng địch và Lực Lượng Xung Kích Quân Đoàn III giằng co dữ dội trên tuyến Hưng Lộc – Ngã Ba Dầu Giây. Tôi buộc phải sử dụng hai quả bom CBU 55 của Không Quân Biên Hòa để chận đứng địch và giải cứu Chiến Đoàn 52/SĐ18BB của Đại Tá Dũng khỏi bị tiêu diệt.

Nhớ anh Lan “Ruồi”

Thấm thoát mới đó mà đã 29 năm . Tưởng đâu chỉ mới qua một thoáng chớp mắt thế mà đã có biết bao chuyện dâu biển tang thương. Đôi khi giật mình sờ lên đầu thấy nay đã 2 thứ tóc, hẳn nhiều người trong chúng ta ai lại chẳng có lúc bùi ngùi. Và trong cơn bùi ngùi ấy, nếu tình cờ bắt gặp một hình ảnh, một mẩu chuyện có tác dụng như nhấn đúng cái nút kiểm soát bộ nhớ trong óc thì, ôi thôi, biết là bao kỷ niệm –vui, buồn, sung sướng lẫn đau thương- tha hồ lũ lượt ùa về như dòng nước tràn bờ .

Những Giờ Phút Chót Tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân VNCH

Lễ nhậm chức của tân Tư Lệnh Hải Quân diễn ra vào trưa ngày 24 tháng 3-75 có khoảng 7 Tư Lệnh các vùng đứng 1 hàng ngang trước bàn tư lệnh chứng kiến và một sĩ quan báo chí hiện diện để quan sát và tường thuật, trong văn phòng Tư Lệnh nhỏ nhắn trên lầu hai nằm bên tay mặt của trụ sở Bộ Tư Lệnh trông ra bến Chương Dương.

Việt Cộng xâm lăng hay giải phóng miền Nam Việt Nam vào ngày 30-4-1975?

Trong suốt hơn 2 Thập Niên cuối Thế kỷ 20 cho đến nay, mỗi lần mốc thời gian 30 tháng 4 Dương lịch đến, là một lần nhân dân các nước Tự do Dân chủ trên toàn Thế giới lại phải ngạc nhiên tìm hiểu, không biết tại sao những người cùng dòng giống Tiên Rồng Việt Nam đang sống định cư nơi hải ngoại và trên đất nước Việt Nam, lại bộc lộ hai thái cực VUI =/= BUỒN đối nghịch hẳn nhau? Ở trong nước thì ồn ào kiêu ngạo kỷ niệm Ngày Đại Thắng, còn nơi hải ngoại lại xót xa tổ chức mít tinh tưởng nhớ Ngày Quốc Hận???
 

Mặt Trận Ban Mê Thuột

Ngày 10 tháng 3, 1975 là một ngày cực kỳ sôi động trên chiến trương Cao nguyên. Trong lịch sử 30 năm chiến tranh Việt Nam kể từ hồi còn quân đội Pháp, chưa bao giờ có những trận đánh đồng loạt, dồn dập như vậy.

Người Chiến Sĩ VNCH ngày cuối cùng của cuộc chiến

Canh bạc chưa chơi mà hết vốn
Cờ còn nước đánh phải đành thua(*)

Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn Là Biểu tượng cho Danh dự vả Uy dũng của QLVNCH

 Tên tuổi của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn đã bắt đầu lừng lẫy từ khi ông còn là một sĩ quan cấp Úy phục vụ trong binh chủng Mũ Nâu Biệt Động Quân ở Miền Tây. Các cấp chỉ huy Biệt Động Quân trong thời điểm đầu những năm 1960 đã để ý nhiều đến tân Chuẩn Úy Hồ Ngọc Cẩn, Trung Đội Trưởng BĐQ, về những hành động quả cảm đến phi thường trong những cuộc giao tranh.

Thư số 2 gởi Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam.

“Tôi là một trong hằng triệu Người Lính Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Ngày cuối tháng 4/1975, bối cảnh chính trị đưa chúng tôi vào tình thế thua trận, chúng tôi bị lãnh đạo cộng sản Việt Nam đày đọa trong hằng trăm trại tập trung trong số hơn 200 trại mà cộng sản gọi là trại cải tạo. Người 5 năm, 10 năm, thậm chí 17 năm ròng rả, riêng tôi là 12 năm 3 tháng.

Một Kỷ Niệm Đặc Biệt về Lễ Giáng Sinh

Câu chuyện ngắn ngủi này đã đoạt giải thưởng trong cuộc thi viết "Những kỷ niệm đặc biệt về Lễ Giáng Sinh " do Tạp Chí " Our Sunday Visitor "phát hành rộng rãi trên đất nước này, tổ chức. Tất cả những câu chuyện dự thi chỉ được viết khoang 300 chữ. Đó là điều khá khó khăn cho những người dự thi vì câu chuyện sẽ quá ngắn mà lại phải đầy đủ ý nghĩa.

 

Người Lao Công Đào Binh tên Sơn

Hôm nay, viết lại những nghĩa cử anh hùng xưa. Có người còn sống và cũng lắm người đã chết. Tuy nhiên đây là bổn phận của người lính. Họ tình nguyện chiến đấu và chấp nhận sự hy sinh. Còn thằng Sơn, nó là Lao Công Đào Binh, không ai bắt nó phải quýnh nhau nhưng nó vẫn nhập cuộc một cách hoan hỉ. Vì vậy, bài viết đầu tiên tôi dành sự trang trọng này cho nó.

 

 

 

 

 

 

Nhớ ngày 1 tháng 11 -1963: Ai ra lệnh giết Ông Ngô Đình Diệm? Tại Sao?

Sau khi ông Diệm bị giết rồi, nhiều người quen than hỏi tôi, vài năm sau có cả viên Đại Úy cố vấn Mỹ tên Boyd (first name) trong đơn vị tôi ngày trước, buổi sáng ông ta dạy tôi 1 giờ Anh ngữ đàm thoại tại phòng làm việc của ông, buổi chiều, tôi (Trung Uý Trưởng Ban 1) lại sang đó để dạy ông 1 giờ Pháp ngữ căn bản và thực hành vì ông ta có biết chút ít, giảng bằng tiếng Anh mới chết chớ, được sự đồng ý của Thiếu Tá Viên, Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn truyền tin Quân Đoàn I.

 

Muốn đánh Trung cộng thì phải diệt Việt cộng. Muốn diệt Việt cộng thì phải dẹp Việt gian.           lyhuong.net@gmail.com