Suy nghĩ về ngày 01-11-1963

Trong cuộc chiến đấu chống Đế Quốc Đỏ Nga-Tàu, tổng thống Ngô Đình Diệm có cùng chung mục tiêu với Hoa Kỳ là ngăn chận làn sóng CS từ phương Bắc tràn xuống phía Nam trong vùng Đông Nam Á Châu , nhưng cụ Diệm không hoàn toàn chấp nhận sách lược của Hoa Kỳ. Ngài có đường lối riêng để chỉ đạo cuộc chiến ở Nam Việt-Nam. Ngay từ những năm sau Hiệp Định Geneva 1954, với Quốc sách Ấp Chiến Lược (sau chương trình Khu Trù Mật/Ấp Dinh Điền) được xem là một đơn vị hành chánh nhỏ nhất của chính quyền miền Nam dùng để chống du kích quân VC.

 

Tưởng niệm Ngô Tổng Thống

Mỗi năm, cứ đến tháng 10 dương lịch, những người ái mộ vị lãnh đạo anh minh, đã hết lòng vì nước vì dân, nêu cao tinh thần bất khuất nhưng trung hậu, cương quyết nhưng nhân từ, công bình nhưng nhiều tình thương và đã gục ngã vì nhất quyết bảo vệ sự độc lập và chủ quyền Quốc gia, đó là chí sĩ Ngô Ðình Diệm, tất cả đều hướng về anh linh của ngài và bào đệ, thắp lên một nén hương lòng, cảm tạ tấm gương trung liệt đáng cho hậu thế noi theo.

 

Henry Kissinger : Vietnam failures ’we did to ourselves’

Nói thật rằng THẤT BẠI Ở VIỆT NAM LÀ DO CHÍNH NGƯỜI MỸ GÂY RA.  Cái chết của ông Diệm, nổi oan ức của Thiếu úy Nghĩa (người bị cho là đã ra tay sát hại ông Diệm và Nhu) Tướng Dương Văn Minh, TT Nguyễn Văn Thiệu, Tướng Nguyễn Ngọc Loan bắn chết Bảy Lốp………..Tất cả rồi cũng ra ngoài ánh sáng.  Phải do chính miệng đạo diễn công nhận thì mới có giá trị phải không?? Ừ chua chát quá. “American wanted Compromise. Hà Nội wanted Victory” Cả lang sói lẫn kên kên đều đã hưởng lợi trên xác chết của mẹ VN rồi đó.  Có lẽ vì đó mà ngài Nixon còn xót thương chưa “cắt đầu” TT Thiệu như đã hăm dọa.

 

Quá khứ và hận thù

Trong paltalk tối 30/04/2010 trên Diễn Đàn Chính Nghĩa Việt Nam Cộng Hòa, tôi đóng góp đề tài “Việt Nam sau 35 năm bị cộng sản cai trị”. Nội dung, nhận định về những chính sách của lãnh đạo cộng sản Việt Nam (CSVN) cai trị nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa từ 1954 đến 1975, và trên toàn cõi Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa từ 1976 đến nay.

 

Chuyến xe buýt và khúc hát người lính mù

Sài gòn, năm 1980. Lúc đó, cuộc "cách" cái "mạng" ngày 30 tháng tư đã năm năm. Nhưng xem ra không khí chiến tranh vẫn còn bao phủ. Đời sống càng ngày càng đi vào bế tắc. Hè đường đầy những người đi kinh tề mới trở về hoặc vượt biên mất nhà sinh sống. Họ trở thành những người không nhà không hộ khẩu sống lây lất trong một thành phố đầy đe dọa.

Hoa Kỳ và Cuộc Tổng Khởi Nghĩa 19–08–1945 tại Việt Nam

Đi theo đường lối, chính sách của hai triều Vua tiền nhiệm : Các Vua Minh Mệnh và Thiệu Trị của nhà Nguyễn, Vua Tự Đức không chấp nhận mọi việc liên lạc, giao thiệp với các quốc gia khác, dù chỉ là trên căn bản thương mại mà thôi.

 

Hiệp Định Genève (20-7-1954) - Phần 2

Sau khi Hiệp định đình chỉ chiến sự ở Việt Nam được ký kết, các phái đoàn họp tiếp ngày 21-7-1954 và “thông qua” bản “Tuyên bố cuối cùng của Hội nghị Genève 1954 về vấn đề lập lại hòa bình ở Đông Dương”. Đây chỉ là lời tuyên bố (Déclaration) của bảy phái đoàn, có tính cách dự kiến tương lai Việt Nam, và đặc biệt không có phái đoàn nào ký tên vào bản tuyên bố nầy, nghĩa là bản tuyên bố không có chữ ký.

 

Hiệp Định Genève (20-7-1954) - Phần 1

Chiến tranh Triều Tiên hay Cao Ly (Korea) kết thúc bằng hiệp ước đình chiến được ký kết ở Panmunjon (Bàn Môn Điếm), ngày 27-7-1953, chia Triều Tiên thành hai vùng Bắc và Nam Triều Tiên, ranh giới là vĩ tuyến 38. Đây chỉ là hiệp ước đình chiến, chứ không phải là hòa ước giữa các bên lâm chiến. Dầu vậy, hiệp ước và giải pháp chia hai nước Triều Tiên được một số nước, kể cả Pháp, xem là mẫu mực để giải quyết vấn đề Đông Dương.

 

Anh hùng và phản bội

Chúng ta đã biết một nước Nhật anh hùng, người Nhật có trách nhiệm với quần chúng và tổ quốc. Trong chính quyền, các viên chức gây ra sự tổn thất hay tai nạn trong phần trách nhiệm của mình đều tự xử bằng cách nhận lỗi và từ chức.

 

Chuyện Tình Khoai Lang

Ngày đó, vào khoảng năm 1977, tôi đang bị bọn VC bắt đi tù vì tội có ông Tổng Thống đầu hàng. Cả bọn tôi, đa số là các Sĩ Quan trẻ (cấp bậc từ Thiếu Úy tới Đại Úy) được tập trung ở trại Suối Máu, sau đổi qua Trảng Bom (Biên Hòa). Bọn VC độc ác bắt chúng tôi làm việc cật lực nhưng không cho ăn uống tử tế, thuốc men hoàn toàn không có .

 

34 năm "Giải Phóng", 33 năm tù đày!

Một số phận nghiệt ngã bị bách hại bởi một chế độ phi nhân, tàn độc mà có lẽ đến muôn nghìn kiếp sau tôi cũng không thể nghĩ được nó một thời hiện diện trên trái đất này: chế độ toàn trị Cộng Sản Việt Nam. Vâng, tôi muốn kể cho quý độc giả nghe một trong bốn mươi hai câu chuyện thương tâm mà tôi (vô phúc bị) mắt thấy tai nghe. Tôi muốn kể cho quý vị nghe sự thật về anh Nguyễn Hữu Cầu – một cựu đại úy Địa Phương Quân, Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, một trong 43 người bạn tù chính trị của tôi tại Khu Giam Riệng, phân trại K2, Z30A, Xuân Lộc, Đồng Nai.

 

Nếu VNCH thắng…

Đã có nhiều lời kêu gọi, nhắn nhủ, mồi chài...  thành thật cũng có, lừa phỉnh cũng có của cả phe ta lẫn phe cs thứ thiệt, cs cò mồi, cs điếu đóm, cs phản tỉnh, cs giờ thứ 25 (30/4)… về vấn đề gọi là “hãy quên quá khứ,” “nhìn về tương lai,” “hòa hợp hòa giải…”  làm cho một số lớn phe ta (tị nạn cs) ở hải ngoại đang có sẵn lượng mỡ hơi cao trong máu hoang mang rồi nhào dzô

 

Muốn đánh Trung cộng thì phải diệt Việt cộng. Muốn diệt Việt cộng thì phải dẹp Việt gian.           lyhuong.net@gmail.com