| Thái độ đáng buồn |
|
Tôi buồn vì hôm 15 tháng Chạp cô phát ngôn viên khả ái của bộ ngoại giao Việt Cộng đã làm một việc đáng trách: cô dấu không cho phóng viên truyền thông thế giới biết là Trung Cộng đang chuẩn bị một cuộc, bố ráp rộng lớn trên mặt Biển Ðông, nếu không nói là một cuộc tàn sát ngư dân Việt Nam. Trong cuộc họp báo hàng ngày, cô bảo những phóng viên quốc tế là Việt Cộng đã yêu cầu Trung Cộng trả lại ngư dân Việt Nam toàn bộ 2 chiếc tầu cá, mọi thiết bị đánh cá của hai con tầu này, và tư sản của ngư dân Việt Nam làm việc trên tầu, mà chúng đã cưỡng chiếm. Thật đẹp: chính phủ can thiệp cho ngư dân bị hà hiếp; chứ không nói gì đến mưu toan khủng bố hoặc cuộc mưu sát khổng lồ mà Trung Cộng đang chủ trương. Sau khi thất vọng với đám Triết, Dũng, Mạnh, tôi có vô số lý do để đặt kỳ vọng vào những người trẻ như cô Phương Nga và buồn vì cô nói dối một cách rất dễ tin. Ðiều nói dối thứ nhất của cô Phương Nga là cô làm cho người Việt Nam, nhất là ngư dân Việt Nam tưởng rằng Việt Cộng đang bênh vực họ, đòi Trung Cộng trả lại tầu cá cho họ. Cô còn nói là Việt Cộng yêu cầu Trung Cộng thôi đừng hà hiếp ngư dân nữa. Bộ Ngoại giao Việt Cộng xác nhận những việc xẩy ra trong ngày 8 tháng Chạp là Trung Cộng bắt giữ 3 tàu cá của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi đang hoạt động bình thường tại khu vực quần đảo Hoàng Sa thuộc chủ quyền của Việt Nam, giữ lại 2 tàu cùng thiết bị, hải sản, và tư sản của ngư dân, dồn toàn bộ 43 ngư dân vào 1 tàu rồi thả họ về Việt Nam. Phương Nga nói đây là "hành động sai trái, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam. Câu chuyện nghe hiền khô như việc một cảnh sát viên viết tích kệt cho anh tài xế chạy quá tốc độ; nhưng thật ra câu chuyện không “hiền” như vậy. Một trong 43 ngư dân Lý Sơn bị nạn hôm mùng 7 và mùng 8 tháng Chạp, anh Lúa, kể: Ngày 28/11, tàu anh cùng 2 tàu khác mang biển số QNg-96004-TS do ông Lê Tân làm thuyền trưởng và QNg-66119-TS do ông Lê Văn Lộc làm chủ tàu kiêm thuyền trưởng rời cảng cá Lý Sơn ra vùng biển thuộc quần đảo Hoàng Sa để đánh bắt cá như thường lệ. Cả 3 tàu cùng đánh bắt trên vùng biển thuộc tọa độ 16 độ 45’N và 112 độ 32’E. Các tàu anh em đánh bắt trong khu vực vẫn thường liên lạc với nhau qua ICOM. Đến 7 giờ sáng ngày mùng 8, đang đánh bắt cá thì anh em trên tàu phát hiện một chiếc tàu màu trắng từ xa chạy đến. Biết có chuyện chẳng lành, thuyền trưởng Dương Lúa bảo anh em vứt lưới bỏ chạy. Càng chạy, chiếc tàu sắt công suất lớn càng đuổi. "Rượt bắt chúng tôi hơn 3 giờ đồng hồ, chiếc tàu lạ bắt đầu thả xuồng bay rượt theo và ra lệnh chúng tôi dừng tàu để kiểm tra. Biết không thể thoát, nên tui đành phải dừng tàu. Thế là bọn chúng từ dưới tàu với súng ống, roi điện nhảy ào sang khống chế toàn bộ anh em đưa sang tàu của chúng và đưa tàu về đảo Phú Lâm", anh Lúa kể. Theo anh, đến cảng Phú Lâm, toàn bộ 14 anh em trên tàu bị bịt mắt đưa lên tàu sắt chở đi hơn 5 giờ đồng hồ, rồi bị đưa về nhốt trong một căn nhà trên đảo. "Lúc tháo băng bịt mắt, anh em tụi tui mới biết số anh em trên 2 tàu của anh Lộc và Tân cũng cùng chung số phận bị bắt giữ trước đó đưa về nhốt tại đây. Tổng cộng có 43 người trên 3 tàu". Đến ngày mùng 9, 43 ngư dân được một số người mặc sắc phục đưa một tờ giấy viết sẵn bằng tiếng Trung Quốc. Theo người phiên dịch, đó là biên bản vi phạm vùng biển của Trung Quốc, bắt buộc phải ký vào. Ai không biết chữ thì lăn tay. "Lúc đó sợ quá, lại không biết tiếng. Họ có súng, roi điện lăm lăm trong tay. Biểu ký thì ký. Nhiều anh em không biết chữ thì lăn tay. Nếu không ký và lăn tay thì bị đánh và dí roi điện vào người", anh Lộc kể lại. Vẫn chưa hết, đến sáng 10/12, một số người mặc sắc phục hải quân Trung Quốc đến đưa tờ giấy viết sẵn bằng tiếng Việt "các anh đã vi phạm vùng biển Trung Quốc, dùng thuốc nổ để đánh cá nên bị bắt giữ…" và bắt 43 ngư dân viết lại nguyên văn và ký tên. "Từ lúc bị bắt giữ đến khi đưa về đảo Phú Lâm, những người trên tàu sắt của Trung Quốc không hề phát hiện thuốc nổ trên tàu của bà con tui. Thế mà lại bắt anh em tụi tui phải viết vào tờ khai nhận dùng thuốc nổ đánh bắt. Thật là vô lý, nhưng không viết thì bị đánh đập", thuyền trưởng Lê Văn Lộc kể. Toàn bộ 43 anh em sau đó bị bịt mặt đưa ra xe, chở xuống cảng nơi đang giữ 3 con tàu cá. Lúc được mở băng bịt mặt, 43 người đã thấy đông người bận sắc phục hải quân và kiểm ngư Trung Cộng. Những người có vũ trang ra lệnh cho 3 thuyền trưởng của 3 tàu lần lượt bưng một khay thuốc nổ khoảng 28 kg đưa xuống tàu để quay phim, chụp ảnh từng tàu một. "Hết tàu này đến tàu khác, hết người này đến người khác, họ bắt tụi tui bưng khay thuốc nổ "đóng phim" cho họ quay phim chụp ảnh suốt từ 8 giờ sáng đến 1 giờ chiều ngày 10/12", vẫn lời anh Lê Văn Lộc. Ngư dân sau đó bị bắt đứng xếp hàng, nghe những người bận sắc phục đọc biên bản bằng tiếng Việt cho nghe: "Các anh đã sử dụng thuốc nổ để đánh bắt cá trên vùng biển Trung Quốc nên bị bắt giữ. Vì vậy, chúng tôi tịch thu 2 tàu QNg 66398-TS và tàu QNg-66119-TS. Cho tàu QNg-96004 để đưa các anh trở về…". Toàn bộ tài sản trên tàu, 5 tấn cá cùng 3 tấn dầu, lương thực, thực phẩm đều bị thu giữ. Sau đó họ đưa toàn bộ 43 ngư dân xuống tàu của ông Lê Tân cho về. Không lương thực, nhiên liệu, thiết bị định vị, máy liên lạc, chỉ với chiếc la bàn, tàu của ông Lê Tân đưa 43 ngư dân vượt sóng, lênh đênh trên biển hơn một ngày đêm mới về được đảo Lý Sơn lúc 19 giờ tối 11 tháng Chạp; mọi người đều đói khát, quần áo tả tơi... Anh Lúa than, “Hết rồi, trắng tay rồi. Nợ một núi không biết lấy chi để trả. Mất tàu, thất nghiệp nằm bờ, chắc chết đói. Một mình tui đã đành. Còn cả chục anh em ngư phủ, cùng hàng trăm người khác là vợ con, cha mẹ trên bờ. Kiểu ni chắc chết chùm quá bà con ơi…" Tôi buồn vì đã là phát ngôn viên, cô Phương Nga không thể ngậm hột thị trước nỗi khổ đau oan ức, to lớn của 43 đồng bào ngư dân; trước anh Lúa, nhiều chủ ngư thuyền khác cũng đã bị Trung Cộng bắt người, giữ thuyền, phá ngư cụ, và bắt nộp tiền phạt. Yếu tố mới trong lần bắt bớ này là chúng bắt các chủ thuyền khiêng thuốc nổ xuống ngư thuyền để quay phim, chụp hình. Nếu chúng đưa những tấm hình này ra biện minh một cuộc ruồng xét lớn lao, hay một vụ bắn giết ngư phủ Việt Nam bên cạnh xác một chiếc ngư thuyền Trung Cộng đã hư hỏng vô dụng, để biện minh là chúng giết ngư phủ Việt Nam vì những người này tấn công một ngư thuyền Tầu, thì dư luận sẽ phê phán như thế nào; nhất là sau ngày mùng 1 tháng Bẩy 2010, ngày mà theo một đạo luật đã được quốc hội Việt Cộng thông qua, chúng võ trang cho ngư phủ và bắt họ tự vệ? Nếu trong buổi họp báo ngày 15 tháng Chạp, hoặc trong những buổi họp báo khác sau này, Phương Nga gợi ý mời phóng viên ngoại quốc vào Quảng Ngãi thăm ngư dân gặp nạn và nghe họ kể chuyện thì những bài báo họ viết lên sự thật có thể khiến việc giết ngư dân sau tháng Bẩy không xẩy ra. Ðành rằng Phương Nga không được lệnh mời phóng viên ngoại quốc vào Quảng Ngãi tìm hiểu sự thật, nhưng khi các lãnh tụ đảng không dám chống Trung Cộng thì việc cần làm đó cũng vẫn phải làm thôi; như Nguyễn Tấn Trung đã làm, Lê Công Ðịnh đã làm. Nguyễn Ðạt Thịnh |







